Yêu lắm Nhơn Lộc quê mình

1. Chiều nay anh [C] về quê mình Nhơn [Am] Lộc [F]

Qua đồng lúa [Dm] xanh có những cánh cò,

Có em gái [Em] nhỏ đứng nghiêng nón [G] chào

Quê mình đẹp như bức [G] tranh.

 

2. Chiều nay anh [C] về quê mình Nhơn [Am] Lộc [F]

Làng quê đổi [Dm] thay đẹp như phố thị,

Đường quê khang trang đông vui tấp [G] nập

Cho anh [G] càng yêu quê [C] mình.

 

ĐK:

Nhơn Lộc [F] ơi! Quê ta có rượu Bầu [Dm] Đá,

nước mắt quê hương là [G] đây, để kết giao tình nghĩa xa [G] gần [C]

Rượu Bầu [F] Đá nơi đây thơm ngon nức [Dm] tiếng,

dâng lên đi với mâm trầu [G] cau, để thắm duyên bao người chung [C] tình.

 

1. Chiều nay anh [C] về quê mình Nhơn [Am] Lộc [F]

Qua đồng lúa [Dm] xanh có những cánh cò,

Có em gái [Em] nhỏ đứng nghiêng nón [G] chào

Quê mình đẹp như bức [G] tranh.

 

2. Chiều nay anh [C] về quê mình Nhơn [Am] Lộc [F]

Làng quê đổi [Dm] thay đẹp như phố thị,

Đường quê khang trang đông vui tấp [G] nập

Cho anh [G] càng yêu quê [C] mình.

Về Trường [F] Cửu, yêu sao em gái phơi bánh [Dm] tráng,

nón trắng che nghiêng em cười [G] duyên, để xuyến xao trong lòng bao [G] người. [C]

Về Trường [F] Cửu, ai ơi Nhớ ghé mua bánh [Dm] tráng,

mang theo bao nhiêu tình [G] quê Đi xa vẫn còn nhớ [C]về.

Nhơn Lộc [F] ơi, yêu sao. yêu biết mấy! [Dm]

Nhơn Lộc [G] ơi, yêu sao. yêu biết mấy! [C]

Nhơn Lộc [F] ơi, yêu sao. yêu biết mấy! [Dm]

Nhơn Lộc [G] ơi, yêu sao. yêu biết mấy! [G]

Nhơn Lộc ... quê [C] mình.