Yêu sao hai tiếng mẹ ơi

1. Mẹ [Dm] là đại dương bao [F] la, ấp [G] ôm chiếc thuyền đời [Dm] con

Mẹ là dòng sông tuổi [Gm] thơ, để [A7] con tắm mát trưa [Dm]

Mẹ [Am] là lời ru mênh [C] mang, cho con giấc ngủ đầu [A7] nôi

Mẹ [Am] dang đôi tay thân [C] yêu, chở [A7] che con được bình [Dm] yên.

 

2. Mẹ [Dm] là trăng soi trong [F] đêm, sáng [G] trên muôn nẻo đường [Dm] con

Mẹ là ngàn tia nắng [Gm] mai, vuốt [A7] ve con thơ từng [Dm] ngày

Mẹ [A] là vầng dương trên [C] cao, xua tan mây đen lòng [A7] con

Mẹ [Am] mang con tim bao [C] dung, đến [A7] con chia sẻ buồn [Dm] vui.

 

ĐK:

Gian [Bb] nan mẹ gánh trên [C] vai, chông [Gm] gai mẹ đâu quản [F]

Cho [Dm] con được sống an [C] vui, đêm [G] ngày vất vả ngược [Dm] xuôi

Con [Bb] thơ trở giấc canh [C] thâu, bao [Gm] đêm quầng thâm mắt [F] mẹ

Khi [Dm] con chập chững biết [C] đi, tay [G] mẹ dắt dìu đỡ [Dm] nâng

Ai [Bb] ơi hãy nhớ đừng [C] quên, công [G] ơn sinh thành trời [Dm] biển

Con [Bb] xin nguyện khắc vào [C] tim, yêu [A7] sao hai tiếng mẹ [Dm] ơi.