Anh Chán

Từng một[G] mình cũng đã quen “ Tiến “ của [D]em đã khác rồi

Nhìn ngoài [Em]đường nơi góc phố đấy chỉ còn anh [Bm]buồn thật khác người

Anh từng [C]lười phải yêu ai đó khi tình duyên [D]mình phải rời xa

Anh viết lên [G]đây từng dòng rời rạc lẩm bẩm một mình giữa người qua

Ở nơi Buôn [Em]Hồ này lạnh lắm…với những

câu [D]hứa hẹn trăm năm

Chắc em không [C]nhớ nhưng anh thì có khắc ghi sâu [Bm]mãi trong thâm tâm

Không còn tin [C]nhắn chúc nhau mỗi tối lúc trước đã [D]từng là thói quen

Và những lần [Em]say nhưng anh vẫn ổn có thể là anh đang dối em

 

Anh chán cái [G]cảnh như thế này ! nhìn họ đang [D]trong tay hạnh phúc

Anh chán cái [Em]cảnh phải nghĩ về em lòng đau như [Bm]cắt hàng vạn khúc

Anh chán cái [C]cảnh đơn phương bây giờ…khi cố [D]quên thì lại càng nhớ

Chán cái [G]cảnh khi anh thức giấc liền cầm điện thoại và lại ngồi chờ

Chờ một [Em]thứ từng là thói quen chúc anh hạnh [D]phúc vào buổi sáng sớm

Và chờ tin [C]nhắn chúc nhau ngủ ngon khi ta trò [Bm]chuyện lúc đêm hôm

Nhưng anh chỉ[C] chờ ở trong tiềm thức vẫn còn nhớ [D]rõ hình dáng em

Ân tình bấy [Em]lâu giờ thì cũng tan đau khổ như vậy có đáng quên ?

 

Anh chán cái [G]cảnh phải sống 1 mình…chán cái [D]cảnh khi em lặng thinh

Chán buồn [Em]bã đón ánh bình minh và sự cô [Bm]đơn mà em tặng mình

Rồi khi anh [C]buồn nhưng anh không nói khi anh [D]có nói em cũng đâu nghe..

Chán những [G]điều anh không mong tới nhớ chuyện vui ta cùng nhau khoe..

Anh không [Em]thể giống những cơn Mưa .không thể [D]như bản thân lúc trước !

Em đừng [C]đem đo đạc với ai vì anh chẳng [Bm]giỏi về chuyện bút thước

Rồi khi anh [C]chán phải làm thế nào ? Em hãy [D]chỉ cho anh được không !

Anh [Em]buồn đôi khi anh tủi…kiên cường mấy chẳng thể vượt giông !