Áo Vàng KĀLĀMA – (Áo Lụa Hà Đông)

1. Áo nâu [Am] sòng đơn sơ mà đẹp [F] quá

Bởi bờ [Dm] vai nhuộm [G7] hết một trời [C] sương

Ta vẫn [E7] nghe trần thế ấy vô thường

Ta vẫn [Dm6] nghe buồn vui đó vô [E7] thường

 

ĐK : Xin hãy [Am] nhớ ta rồi đây sương[F] khói

Rồi hôm [E7] nao nằm xuống ở đây [Am] kia [A7]

Ka-la-ma [Dm] rồi [G] cũng sẽ khai [C] sinh

Rồi cũng sẽ [Em]một hôm nào mở [E7] cửa

Ai lại [F] đến, lại [Dm] đi, ta vẫn [F] đón

Đời biển [C] dâu mưa [Dm] nắng đáng gì [C] đâu

Đưa chân [F] ai rồi ta hẹn lần [E] sau

Lời tri [E7] ngộ cuối chân đồi vọng [E7] lại

 

2. Hành giả [Am] ơi, những người muôn phương [F]ấy

Giữ hộ [Dm] nhau tà[G7] áo đạo đồng [C] tâm

Ta vẫn [Em] yêu màu áo ấy vô ngần

Ta vẫn [Dm] yêu màu áo [E7] ấy vô [Am] ngần

Ta vẫn [Dm] yêu màu áo ấy ai [Am] ơi !