Bài thơ xưa cho em

Mùa xuân nơi [C] em có màu trời xanh sắc [Dm] thắm

Mùa xuân nơi [F] em có [Dm] vườn hồng tươi trong [G] nắng

Ngày em đôi [F] mươi tròn [G] đôi mắt nhìn [Em] vào đời

Miệng [F] chưa héo mòn nụ [Dm] cười bâng khuâng chờ ngày vui [C] tới.

Rồi xuân qua [C] đi nắng hè hồng lên đôi [Dm]

Phượng rơi trên [F] sân, bướm [Dm] lượn cỏ cây hoa [G]

Vạt áo thấm [F] ướt còn [G] xao xuyến lòng [Em] đợi chờ

Làn [F] mây xám về dật [Dm] dờ ngày mưa đến thật [C] tình cờ.

Gió thu về ngoài [F] song cây bên đường im [Dm] bóng

Đã chớm như [G] mùa đông đường chiều về lạnh [F] giá

Lá úa rơi nhiều [Em] quá lá tiễn đưa người [Dm] đi xa.

Trời [C] về chiều lộng [F] gió bóng dáng em còn [Dm] đó

Bơ vơ cuối [G] sân ga người về lòng còn [F] nhớ

Thấp thoáng trong [Em] sương mờ, từng [G] kỷ niệm [C] ngày qua.

Vần thơ cho [C] em viết từ ngày xưa xa [Dm] vắng

Thời gian em [F] quên nhớ [Dm] về lòng thêm cay [G] đắng.

Ngày tháng tiếp [F] nối đời [G] cho tấm lòng [Em] dạn dầy

Đời [F] cho ngỡ ngàng tràn [Dm] đầy không như mình ngày xưa [C] ấy.

Vần thơ khi [C] xưa mắt nhìn đời còn ngơ [Dm] ngác

Vần thơ khi [F] xưa cũng [Dm] tựa lời ca [G]

câu hát

Đời lúc nắng [F] sớm trời [G] cho tấm lòng [Em] thật thà

Lời [F] thêu nét mực đậm [Dm] đà dệt nên những tình mặn [C]

(Dệt nên những tình đằm [C] thắm)