BIỂN, EM VÀ NỖI NHỚ

 

1. [Em]Ầm ầm ào [Em]ào sóng xô [C]bờ từ khơi [B7]xa.

[D]Vật vờ dập [B7]dìu, gió tuôn trào lời than [Em]van.

Một đàn chim [E7]trời ghé qua [Am]bờ cát dài.

Đứng rung [G]mình lắng nghe [D]dòng thời gian [B7]trôi.

 

2. [Em]Một người tìm [Em]về bước phiêu [C]bồng còn lênh [B7]đênh.

[D]Bọt bèo cuộc [B7]đời cuốn xô vèo vào thinh [Em]không.

Ngậm ngùi bồi [E7]hồi nhớ thương [Am]về cuộc tình.

Đã chia [G]lìa từ xa [B7]xưa trong mưa [Em]chiều [Am], [B7], [E].

 

[E]Biển trăm năm cô [E]đơn miệt mài [Abm]ru lời thiên thu, sóng dâng [B]tràn.

Hồn phiêu [F#m]du lang thang một chiều mưa đã quay [B7]về trên biển [E]vắng.

[E]Dòng thời gian trôi [E]xuôi mệt nhoài [Abm]thân còn lưu vong xa cố [A]hương.

Bến sông [E]xưa yêu thương còn chờ [B]mong chàng du [B7]tử quay [E]trở về.

 

3. [Em]Bềnh bồng cuộc [E]đời áo phong [C]trần bạc như [B7]vôi.

Bàng [D]hoàng nhìn [B7]lại bỗng hoang tàn từ trăm [Em]năm.

Vội vàng tìm [E7]về bóng thiên [Am]đường nhạt nhòa.

Cuối chân [G]trời còn lưu [B7]dấu chân giang [Em]hồ.