Bình Yên Một Chút Đắng Cay Một Đời

Từ [G]khi gặp em, anh biết mình đã đổi [D]thay thật nhiều

Và anh [Em]biết tình yêu không hề đẹp như ước [Bm]mơ anh đã từng mơ

[C]Chỉ một vùng bình yên, mà [Bm]cả bầu trời đảo [Em]điên

Gió [Am]giông nhiều, mà sao lòng anh chẳng [D]thể quên em

Ngày [G]xưa gặp em, lòng anh chỉ có mỗi [D]em và bầu trời

Và bầu [Em]trời của anh giờ đây chỉ có mỗi [Bm]em và ngày xưa

[C]Có con mưa mùa đông, [Bm]rót thẳng vào cõi [Em]lòng

[Am]Quá mệt rồi, anh dừng nhường em bước [D]thôi.

 

Có lẽ anh chưa thể [C]giống như em hằng [D]mong

Phút cuối có lẽ chỉ [Bm]mỗi anh là người [Em]đau lòng

[Am]anh chẳng ngờ nên [D]bỏ đi hết bao hy [G]vọng.

Nếu may mắn có kiếp [C]khác vẫn luôn chọn [D]em

Vẫn muốn mang hết cố [Bm]chấp đến trao tặng [Em]em

Chỉ [Am]mong tình yêu nhẹ nhàng một chút được [C]không. [D]

 

Vẫn lỗi xưa anh [C]về mây giăng kín [D]lối

Đau đớn cũng nhiều [Bm]rồi nên anh chằng [Em]nói

Chẳng [Am]nỡ tổn thương em, nên [D]tự tổn thương chính [G]mình.

Em đã quên đi [C]rồi ngày mình chung [D]đôi

Những ái ân mặn [Bm]nồng riêng anh níu [Em]với

Bình [Am]yên một chút, mà [D]sao đăng cay một [G]đời.