Từ ngày [D]ta cách xa, mỗi [G]đêm chỉ ao ước là
Đừng nằm [Am]mơ, vì [G]trong mơ luôn có [B]em
Chỉ vì [D]anh với em có [Bm]duyên mà phận chẳng [E]có
Ở bên [Am]nhau cứ như người [Bm]dưng, chẳng quan tâm [Em]nhiều
Ở cạnh [A]nhau cớ sao chẳng cảm nhận bao [B]nhiêu.
Càng cố [G]gắng quên em cớ sao càng làm anh [D]thêm nhung nhớ em
Cách [Em]chia ly cho cả hai dừng lại là [D]điều tốt nhất bây [G]giờ
Đến với [G]nhau không hợp [D]nhau, vậy [Bm]tại sao quyến luyến [Em]nhau
Tạm thời [G]xa nhau và không gặp nhau lại thấy nhớ nhung [D]nhau.
Bằng mọi [G]cách anh đã giữ em, người anh [D]luôn xem như tất cả
Phải [Em]quên đi em chẳng khác nào bảo[D] anh chịu mất hết tất [G]cả
Cứ xem [G]duyên không phận [D]nha, anh [Bm]cũng đau xót lắm [Em]mà
Đừng [Am]tỏ ra như [Bm]thể anh bội [Em]bạc, đừng [Am]tỏ ra như [Bm]thể anh phũ [Em]phàng.