CHIỀU LÃNG DU

1. Chiều chậm [Am]buông chút nắng còn vương vấn.

Rừng cây [Am]xanh còn [A7]đọng chút nắng [Dm]vàng.

Nhìn hoàng [Dm]hôn lưng đồi đẹp ngỡ [Am]ngàng.

Ta dạo [F]bước nơi khung trời thơ [Dm]mộng.

Tiếng suối [Dm]chảy như ru như lời [Am]hát.

Nghe êm [C]đềm trầm bổng chốn thiên [Dm]thai.

Tiếng chim [Am]hót rủ nhau về tổ [C]ấm.

Âm thanh rừng [Em]chiều lưu [E7]luyến khách lãng [Am]du.

 

Dòng thời [C]gian êm đềm theo năm [C]tháng.

Rừng cây [E7]xanh biết có tự bao [Am]giờ.

Có ai đếm [Am]được bao mùa cây thay [C]lá.

Cây vẫn thầm [E]trao nhựa [E7]sống cho cuộc [Am]đời.

Ta vẫn [A7]đi bên cạnh bao [Dm]người.

Nhưng vẫn [Dm]thấy cô đơn khi chiều [Dm]xuống.

Khi chậm [Am]bước lưng đồi nhìn dòng [C]suối

Nghe suối [Em]reo vọng mãi đến ngàn [Am]sau.

 

2. Rừng thông [Am]reo làm nao lòng lữ [C]khách.

Lá vàng [C]rơi lặng lẽ một cuộc [Am]đời.

Có ai đếm [Am]được chiều [A7]nay bao nhiêu [Dm]lá.

Xa lìa [Em]cành nơi rừng vắng chiều [Am]Thu.

Tôi lang [Am]thang khi rừng chiều tắt [C]nắng.

Lòng ngập [E7]tràn nhung nhớ những chiều [Am]xưa,

Chiều dần [Am]buông [Dm]lòng cũng dần [C]buông.

Đời còn đọng [E7]lại chút vương vương [Am]tình.