Cho Anh Lý Do Để Quên

[C]Bầu trời u ám,

Sau khi mưa [F]tàn chưa từng bừng sáng...

[C]Anh vẫn còn nhớ, mãi những [Dm]lời "ta sẽ ở [G]bên..."

[C]Đêm dài u [G]tối, thêm khắc [Am]nghiệt cho sự cô [G]đơn

Hãy để thành [F]phố này tắt [Em]đi ngọn đèn,

Để lại [Dm]anh với những đêm [G]dài.

 

[Am]Anh còn khóc mình anh ở đây với [G]anh,

[F]Cho dù bao người luôn ủi [Dm]an.

Một lần [F]mỉm cười là làm con [Dm]tim chạm vào cay [G]đắng!

 

[E7] Hãy cho anh [Am]một lý do quên [F]người.

Kẻ đã [G]yêu mình nhiều như [C]thế.

Hãy cho anh [Am]một lý do quên [F]người,

Ái [G]ân mà mình đã [C]có.

Trái tim không [Am]thể mang lí trí.

Càng [F]gần càng biến mất.

Càng [G]muốn yêu càng thấy [C]đau!!!

Nỗi đau nhất [Am]là vẫn luôn còn [F]yêu,

[G]em ... đã [F]xa...! [C] [B7] [Dm] [C] [F] [G]

 

Quay về lại [C]nơi của chúng [Fmaj7]mình,

Nơi còn bên [E7]nhau.

[Am]Anh giờ nghe [Em]thấy tiếng nói [Dm7]cười vô tư của [G]em.

[C]Và một mình [G]anh quay trờ [Am7]về căn phòng kí [G]ức,

Lòng anh đau [F]nhói,

Khi thấy [Em7]chiếc áo lạnh

Mùa [Dm]đông em thích năm [G]nào.

 

[Am]Anh còn khóc mình anh ở đây với [G]anh,

[F]Cho dù bao người luôn ủi [Dm]an.

Một lần [F]mỉm cười là làm con [Dm]tim chạm vào cay [G]đắng!

 

[E7] Hãy cho anh [Am]một lý do quên [F]người.

Kẻ đã [G]yêu mình nhiều như [C]thế.

Hãy cho anh [Am]một lý do quên [F]người,

Ái [G]ân mà mình đã [C]có.

Trái tim không [Am]thể mang lí trí.

Càng [F]gần càng biến mất.

Càng [G]muốn yêu càng thấy [C]đau!!!

Nỗi đau nhất [Am]là vẫn luôn còn [F]yêu,

[G]em ... đã [F]xa...! [C]

 

[Dm] [F] [G] [Em] [Am] [Dm] [G] [Em] [Dm]

 

Anh vẫn đi [Am]tìm lý do quên [F]được,

Dưới [G]mưa cuộc tình tan [C]vỡ.

Chẳng thể tìm [Am]được lý do quên [F]người.

Anh [G]vẫn đợi cho mong [Em]nhớ!

Dẫu cho trăm [Am]ngàn lần vỡ nát,

Cũng [F]chẳng còn mất mát,

[G]nỗi đau kia xóa [C]tan

Bao thổn thức [Am]là vẫn luôn còn [F]yêu!

[G]em ...đã [F]xa ... [C]!!!

Đã thật xa [F].. [Fm] [C]