Chuyện hoa mười giờ 2

1. Em vẫn yêu hoa mười [Am] giờ loài hoa nở bên [Em] đường màu hoa tim tím dễ [Am] thương

Kỷ niệm ngày [F] xưa chôn kín vào dĩ [E7] vãng vùi sâu dưới lớp tro [Am] tàn

Em không ngờ tình [G] yêu cho em nhiều cay [F] đắng thói [Am] đời sao lắm dối [Dm] gian

Ôi giấc mơ ban [Em] đầu của một thời con gái vỡ tan rồi còn tìm [Am] đâu.

 

2. Em vẫn chưa quên ngày [Am] nào ngày tan mối duyên [Em] đầu lệ rơi hoen ướt đôi [Am] mi

Tiếng mẹ hỏi [F] em đi phố về sao [E7] khóc làm sao em dám trả [Am] lời

Em lặng ngồi thật [G] lâu thương cho phận con [F] gái khác [Am] nào loài hoa tím [Dm] đâu

Em cố quên nỗi [Em] buồn mà sầu xưa sao chẳng nguôi cho lòng càng buồn [Am] thêm.

 

ĐK: Ðôi [C] khi dăm ba người bạn [F] cũ nhắc chuyện ngày xưa hỏi [Em] em [Am]

Sao đã [Dm] lâu em không mặc áo [Am] tím áo thời con gái ngày [E7] xưa.

Em [C] nghe bâng khuâng và chua [F] xót nhớ ngày tình yêu vỡ [Em] đôi [Am]

Em xót [Dm] xa mang cất tà áo [E7] tím mà lệ hoen ướt bờ [Am] mi.

 

3. Em vẫn yêu hoa mười [Am] giờ nguyện sẽ chẳng bao [Em] giờ mặc lại áo tím năm [Am] xưa

Hết rồi còn [F] đâu ôi những lời hẹn [E7] ước mặc chi áo tím thêm [Am] buồn

Bao nhiêu lần về [C] qua công viên ngày xưa [F] đó cõi [Am] lòng em nghe nát [Dm] tan

Áo tím chưa phai [Em] màu mà lòng người thay đổi cho mối tình đầu dở [Am] dang.