Cố gắng vô hình

[F] Em đang yên đang lành bỗng [Em7] đem

Thêm bao nhiêu là nỗi [Dm7] phiền thêm [G7] cả một người mới [C] quen

Khi [F] trước em bảo chỉ thương mình [Em7] anh

Giờ thì [Am] cũng chính em bảo [Dm7] anh chỉ [Em7] mang thêm bất [Am] hạnh.

Một khi [F] nói em hãy suy nghĩ thật kỹ [Em7] chứ đừng trách anh đến vô lý

[Dm7] Anh nào có gì [G7] sai để em rời [C] đi

Ngày mai [F] em chọn người đi tiếp hết quãng đường

[Em7] Anh thì lạc phương [Am] hướng

Ngỡ [Dm7] ngàng tại sao buông tay dễ [E7] dàng.

Đừng hỏi [F] anh ra sao

khi em biết chắc chúng ta muốn [Em7] vui là chẳng thể [Am] nào

Đến hôm nay dừng [Dm7] bao nhiêu mơ ước

[G7] Vì một người vẫn [C] thương tự nhiên trở thành đối phương

Còn hằn in từng [F]

câu hứa một đời

Bỗng trở thành nhiều dối [Em7] trá cãi vã nghẹn [Am] lời

Lúc chưa cách [Dm7] rời nói yêu anh [Em7] thôi trong nhất [Am] thời.

Còn nợ còn [F] tơ vương mặc sau khổ sướng

Chúng ta vẫn [Em7] thương nhau dẫu sai [Am] đường

Lúc hết duyên thì [Dm7] người đi mỗi hướng,

[G7] Chuyện hợp tan cũng [C] chỉ là một lẽ thường.

Ừ thì anh cũng [F] đâu chắc về mình

Tương lai vẫn chỉ là [Em7] những cố gắng vô [Am] hình

Thế nên xác [Dm7] định người như [Em7] em chẳng muốn [Am] mình.