Cố quên đến bao giờ

1. [Am] Không còn anh đã lâu tưởng rằng [Dm] em đã thôi u sầu

[G] Không còn trông nhau tưởng rằng [F] em đã không còn [E7] đau

[Am] Bao niềm thương nỗi sầu tưởng rằng [Dm] đã chỉ là quá khứ

[Am] Như một tình yêu cũ từ trong

câu [F] hát buồn bã em nghe hàng [E7] đêm

 

2. [Am] Khi lòng em biết yêu thì tình [Dm] anh đã phôi phai rồi

[G] Hay vì anh thấy em chỉ là [F] nơi ghé chân đùa [E7] chơi

[Am] Khi lòng anh hết vui, vội vàng [Dm] đi chẳng một

câu nói

[Am] Không một lời trăn trối và em ngơ [G] ngác nhận [E7] biết nỗi đau ngậm [Am] ngùi.

 

ĐK:

Em đã mơ một hạnh [Dm] phúc cho chúng ta có [G] chút hơi vội vã

Gặp [C] nhau trong thoáng qua đã [F] trót yêu nhiều quá

[Dm] khi em đã yêu, sống cho tình [G] yêu, em [E7] còn ngờ chi dối [Am] trá.

Em đã dâng trọn tình [Dm] yêu trao đến anh lúc [G] vẫn chưa nhận thức

Rằng [C] yêu nhau quá nhanh chắc [F] sẽ không bền vững

Ngày [Dm] vui em với anh đến [E7] nay chỉ là dĩ [F] vãng, cố [E7] quên đến [Am] bao giờ.

 

3. [Am] Anh giờ như cánh chim biền biệt [Dm] xa khuất nơi chân trời

[G] Em giờ như áng mây bàng bạc [F] hiu hắt trong chiều [E7] rơi

[Am] Ân tình như khói sương chiều mùa [Dm] thu mịt mù giăng lối

[Am] Xua đời vào đêm tối và em cứ [G7] mãi phải [E7] cố quên đi một [Am] người