Cõi luân hồi

1. Ta chào [Am] đời bằng đôi tay trắng

Khi lìa [Dm] đời ta lại trắng [C] tay

Chỉ mang [G] theo tội phước riêng mình

Nên hãy [E7] trao tình thương nhân loại.

Và hãy [Am] vui khi ta còn có [C] thể

Vì cuộc [F] đời [A7] vui có mấy [Dm] khi

Cũng bởi sân [F] si ham đắm tình [E7] oa.

 

2. Danh lợi [Am] là phù du thôi nhé

Theo dòng [Dm] nghiệp ta trả hết [C] nghe

Hãy mau [G] tu bón phước từng ngày

Cho kiếp [E7] sau mình không đau khổ.

Và hãy [Am] vui khi ta còn có [C] thể

Được thân [F] này [A7] không dễ có [Dm] đâu

Khó lắm ai [E7] ơi xin nhớ trong [Am] đời.

 

ĐK:

[Am] Ai ai đến [F] trước thì ra đi [C] trước

[Dm] Ai ai đến sau [G] xin hãy về [Em] sau

Nhưng có [F] lúc người sau đi [C] trước

Cũng có [G] khi [E7] người trước lại về [Am] sau.

 

3. Lẽ vô [Am] thường chờ ta từng khắc

Đừng vội [Dm] mừng giữ mãi nét thanh [C] xuân

Đóa hoa [G] kia đẹp mấy cũng tàn

Nên nhắc [E7] tâm niệm a di đà.

Hạt cát [Am] kia mai đây ta [C] hóa

Rơi giữa [F] trời [A7] theo gió bay [Dm] xa

Tan biến hư [E7] không theo cõi luân [Am] hồi.