Đà Lạt ngày xa nhau

1. Đà [C] Lạt còn đó không [E7] em

Lối cũ quanh [Am] co hôm xưa mình đã hẹn [F]

Đà Lạt còn đó không [G] em

Quán xá liêu [G7] xiêu nghiêng theo triền dốc đợi [C] chờ

Đà [C] Lạt còn đó không [E7] em

Sương mù giăng [A7] mắc chiều nào hai đứa co [F] ro

Bên hồ soi [G] bóng từng hàng liễu rũ lơ [C] thơ

Chiếc hôn trång [F] lạnh giá, êm [Em] đềm quá

Ôi [Am] miền ký ức tình yêu chúng [G7] ta

 

2. Một [C] ngày mình đã yêu [E7] nhau

Dẫu biết tương [Am] lai không ngăn được những u [F] sầu

Một thời mình sống cho [G] nhau

Dẫu biết không [G7] ai bên ai được đến bạc [C] đầu

Để [C] đời dịu bớt thương [E7] đau

Nên tình yêu [A7] ấy một mình anh mãi đem [F] theo

Trên đường thiên [G] lý mình lạc nhau đã bao [C] lâu

Nhớ nhung trong [F] tiềm thức luôn còn [Em] đấy

Trong [Am] bài ca tình yêu như bóng [C] mây

 

ĐK:

[Am] Nhớ con đường ngoại ô đón [Dm] đưa

[G] Nhớ hiên nhà đợi nhau dưới [Em] mưa

[A7] Nhớ gốc thông lặng thầm của [Dm] riêng hai đứa

Chiều [G7] xuống ven đồi vẫn hay nô [C] đùa

[Am] Anh đi rồi thì ai đón [Dm] đưa

[G] Mái hiên nhà đợi ai dưới [Em] mưa

[A7] Gốc thông kia chẳng là của [Dm] riêng ai nữa

Chiều [G7] xuống bây giờ thiếu nỗi vui [C] xưa.

 

3. Đà [C] Lạt giờ nắng chưa [E7] em

Hay vẫn âm [Am] u như hôm mình đã giã [F] từ

Đà Lạt giờ ấm không [G] em

Hay gió heo [G7] may đua chen từng bước em [C] về

Đà [C] Lạt giờ nhớ không [E7] em

Bên rừng thông [A7] vắng cội nào còn khắc tên [F] nhau

Trên đồi xanh [G] thắm thuở nào phơi nắng bên [C] nhau

Đã qua bao [F] mùa lá, không về [Em] nữa

Linh [Am] hồn anh vẫn lạc xiêu chốn [C] xưa.