ĐÀ LẠT TÍM

Có một Đà [G]Lạt tim [Em]tím.

Khi thành phố mới lên [C]đèn.

Khi [Am]mình cùng nhau hò [D]hẹn.

Dịu dàng em bước bên [G]anh.

 

Em khoác áo len màu [Em]tím.

Như ngày mình mới quen [C]nhau.

Ôi [Am]chao ! Cái màu tím [D]Huế.

Anh đã rất yêu từ [G]lâu !

 

[Em]thể nào anh quên [Bm]được.

Lần [D]đầu anh ngõ lời [G]yêu.

Bên [Am]dưới gốc cây phượng [D]tím.

Em thẹn thùng má đỏ [G]au.

 

Làm [Am]sao mà anh quên [F#7]được.

Những chiều đôi ta sánh [C]vai.

Ngọt [Em]ngào trao nhau ánh mắt.

Trao [D]bao yêu dấu đong [G]đầy !

 

Trở lại chiều thu phố [Em]núi.

Đà Lạt vẫn tím như [C]xưa.

Giờ [Am]chỉ mình anh đếm [D]bước.

Nhớ [Cm6]em biết [D]mấy cho [G]vừa ?!