Dã Tràng Biển Đông

Tôi đứng trông mây [F#m]chiều ngơ ngác tìm em phương [A]đó

Nghe gió ru à [D]ơi

câu ca [E]nào chứa chan một [A]đời

Nặng lòng thương [Bm]tôi, em sắc son đợi [D]chờ

Tình ngỡ trăm [E]năm nay ước [C#7]hẹn phai [F#m]màu.

 

Con sóng xô ân [F#m]tình, công dã tràng ngày đêm se [A]cát

Tôi lắng nghe niềm [D]riêng thương dã [E]tràng xót xa mà [A]buồn

Thật lòng yêu [Bm]ai se cát bao năm [D]dài

Bạc bẽo cho [E]nhau tôi chết [C#7]lặng mình [F#m]ên.

 

[F#m]ơi có ai về biển [E]Đông

[C#m]thương cho dã tràng tình [A]đau [F#m]

Chiều [Bm]nay buồn [E]thiu nghe tiếng thở [A]than

Thân [E]tôi giống công dã [C#m]tràng cay đắng [C#7]nhiều niềm [F#m]riêng.

 

Người [F#m]ơi ở phương trời rất [E]xa

Người [C#m]vui bao tiếng cười cùng [A]ai [F#m]

Còn [Bm]tôi giờ [E]đây se cát biển [A]Đông

Tôi [E]xây biết bao lâu [C#m]đài nhưng sóng [C#7]nào vùi [F#m]chôn.