Dại Khờ Thiêu Thân

[Am]Một ánh mắt [Em]vô tình [F]khiến con tim [C]yên bình

[Am]Từng nỗi nhớ dâng trào [Bm7b5]phủ đầy ánh [E7]sao

[Am]Mây làm sao [Em]thoát ra khỏi bầu [F]trời để theo gió [C]bay

Giống như [Am]em yêu anh, [Bm7b5]biết phải làm sao [E7]đây ?

 

[F]Bàn tay em đây mà sao người không nắm lấy

[Em]Người xây yêu thương cùng ai hạnh phúc hôm nay

[Dm]Là do em mà thôi, yêu đơn phương mà thôi...

Dại khờ [E7]như con thiêu thân lao theo ánh sáng

 

Vì yêu [Am]em quên lý trí đâu phải [Em]vì người cố ý...

Em [F]chỉ có thể trách [G]móc vì [C]bản thân quá ngốc

[Am]Tình yêu anh từ lâu là [Em]thứ em mong cầu

[Dm]Trăng vừa cao lại thật xa [E7]em làm sao với tới

 

Vì yêu [Am]em quên lý trí đâu phải [Em]vì người cố ý...

Do [F]em quá đỗi say [G]đắm một [C]người nên khổ tâm

[Am]Tình yêu như vực sâu em [Em]cứ luôn đâm đầu

[Dm]Chỉ có em chung tình [E7]với người chẳng [Am]yêu mình.

 

[Am]Sao có thể bắt lá vàng [Em]không rụng khi mùa thu tới [F]như [G]là mong có [C]anh trong đời ?

[Am]Sao lòng em vẫn hy vọng [Em]những viễn vong chẳng thể có [Dm]cả đời không [E7]có !!