ĐI QUA MIỀN THỜI GIAN

1. [Dm]Tôi đã đi [C]qua miền thời [Dm]gian.

Với cuộc [Bb]đời gian nan vất [F]vả.

[C]Vẫn chưa hiểu [F]nhiều về cuộc [Gm]sống

Và hành [C]trang trên bước [Dm]đường đời.

 

2. [Dm]Năm tháng đi [C]qua tựa thoi [Dm]đưa.

Thời [Bm]gian dài vô [C]tận, không [F]gian rộng vô [Gm]biên.

Đời [Bb]người như giấc [Gm]mộng.

Chỉ [Am]một thoáng mây [Bb]bay đã [Gm]về nơi xa [A]vắng.

 

[F]Trong cuộc đời sâu [Bb]lắng [C]như giọt nước long [F]lanh.

Tuy [Dm]đẹp nhưng mong [C]manh dễ [Am]tan theo làn [Dm]gió.

[Bb]Khi trở về cát [C]bụi, ta còn gì để [F]lại.

[Am]Ta còn gì để lại trong [C]cõi đời đã [Dm]qua.

Xin [F]được làm cánh [Bb]chim, mang [C]bao tình yêu [F]thương.

[Gm]Theo gió đi muôn [C]phương, sưởi ấm đời cô [F]quạnh.

[C]Trong đêm đông giá [Am]lạnh, trao chút tình mong [Dm]manh.