Điều Vô Lý Của Mẹ (Thương Mẹ)

[C] Thương con từ trong phôi nghén bụng [E7] mẹ suốt bao thời gian.

Đằng đẵng như [Am] cả cuộc đời thanh xuân.

Sóng gió yên [F] bề ngày con sinh [G] thân.

 

[C] Yêu con từ những cái ăn cái [E7] mặc vất vả mẹ lo.

Xoay sở trăm [Am] bề bất kể mưa nắng.

Nuôi lớn con [Fm] dần hàng đêm thức [G7] trắng.

 

[Dm] "này này con ăn đi mẹ đã ăn [Am7] rồi và cũng không đói".

[Dm] "nhìn kìa con người ta" cố gắng cho [F] bằng cuộc đời sau [G] mãi. [G7]

 

Mẹ [C] ơi cuộc sống có quá khắc [E7] khổ với đời mẹ không ?

Cho hết kiếp [Am] người vô điều kiện thương con.

Năm tháng phai [F] màu qua từng sợi đưa [G7] đón.

 

[C] quan đẹp nhất vũ trụ có [E7] lẽ là trái tim mẹ thôi.

Con lớn từng [Am] ngày trong bàn tay năm xưa.

Đôi mắt mờ [Fm] dần chẳng thể rõ được [G] nữa.

Thương [C] mẹ

 

[C] Lúc bé những điều vô lý của [E7] mẹ mãi in hình con.

Ôm cả nổi [Am] nhớ bầu trời tuổi thơ.

Con đã không [Fm] hiểu vẫn hay cất [G] cớ. [G7]

 

[Dm] "này này con ăn đi mẹ đã ăn [Am7] rồi và cũng không đói".

[Dm] "nhìn kìa con người ta" cố gắng cho [F] bằng cuộc đời sau [G] mãi. [G7]

 

Mẹ [C] ơi cuộc sống có quá khắc [E7] khổ với đời mẹ không ?

Cho hết kiếp [Am] người vô điều kiện thương con.

Năm tháng phai [F] màu qua từng sợi đưa [G7] đón.

 

[C] quan đẹp nhất vũ trụ có [E7] lẽ là trái tim mẹ thôi.

Con lớn từng [Am] ngày trong bàn tay năm xưa.

Đôi mắt mờ [Fm] dần chẳng thể rõ được [G] nữa.

Thương [C] mẹ.

 

Mẹ [C] ơi có phải mẹ đã già [E7] rồi, yếu hồi hay chăng ?

Con thấy nếp [Am] nhăn ngày càng nhiều sâu hơn

Có những

câu [Fm] chuyện như chưa từng kể nhiều [G] hơn. [G7]

Thương [C] mẹ.