Đơn Phương Là Tổn Thương

1. Từ giây [Em] phút em lỡ yêu thương một [Bm] ai

Rồi em [C] biết cố gắng nhưng không thể [D] nào

Ngừng lại [C] những đắm [D] đuối em trao về [Bm] anh

Phút [Em] chốc em như người [Am] say quên cả thế gian đổi [B7] thay.

 

2. Đã từ [Em] lâu em chẳng nhớ nhung về [Bm] ai

Chẳng cảm [C] thấy nhịp đập trái tim sao [D] lạ thường

Rồi một [C] hôm em [D] nói em yêu người [Bm] ta

Đâu [Em] biết khi buông lời [Am] ra là lúc đôi ta lìa [D] xa.

 

Lòng em [Em] như vỡ nát ngay từ [Bm] giờ phút ấy

Ngày người [C] nói chẳng có em trong [D] lòng

Người em [Em] yêu không phải vừa mới [C] chắc là em

Em không [Am] thể nhìn vào đôi mắt [D] anh.

 

Vì em [Em] biết ánh mắt anh không [Bm] dành cho em

Điều mà [C] em luôn ước ao hy [D] vọng

Đừng cảm [Em] thấy có lỗi vì chỉ [C] riêng mình em

Yêu đơn [Am] phương thì tổn thương cũng [D] phải chấp nhận [Em] thôi.