Đón xuân viễn xứ

1. Nơi đất [Em] khách đã mấy mùa lá đổ

Trời vào [Am] đông sương [B7] tuyết trắng lạnh [Em] lùng

Tết quê [D] người sao [G] lòng thấy bâng [C] khuâng

Nơi viễn [G] xứ nhớ mong về đất [B7] mẹ.

 

2. Xuân vẫn [Em] đến rồi đi trong lặng lẽ

Như vầng [Am] trăng trăng [B7] sáng tỏ ngại [Em] ngùng

Xuân xứ [D] người xuân [G] lạc lỏng bơ [C]

Trời băng [B7] giá một mình ta trên phố.

 

ĐK:

Việt Nam [C] ơi tình [D] quê hương nồng [Em] thắm

Xuân quê [G] nhà xuân [E7] đầm ấm yêu [Am] thương

Bao xuân [D] rồi tôi là kẻ tha [C] phương

Mùa xuân [B7] đến thêm buồn người viễn xứ.

Việt Nam [C] ơi tình [D] quê hương còn [Em] mãi

Xuân quê [G] người trong [E7] nỗi nhớ quê [Am] hương

Mong sao [D] mình không còn phải tha [C] phương

Mùa xuân [B7] đến không còn ai lặng lẽ.

 

3. Đêm thanh [Em] vắng nghe cõi lòng tê tái

Gió lạnh [C] lùng tuyết [E7] rơi trắng ngoài [Am] hiên

Nghe đâu [D] đây như tiếng nói mẹ [Bm] hiền

Con mau [B7] về cho kịp đón giao [Em] thừa.