Đú Đa Đú Đỡn

[G]Năm mới tết đến, [D]hối hả về quê

[Em]Bao chuyện lo toan nhưng lại sợ [C]mọi cười chê

[G]Em giờ đã lớn, [D]chẳng còn trẻ con

Đầu [Em]Xóm cuối xóm ai cũng hởi

câu “Bao [C]Giờ Mấy Lấy Chồng?”

 

[G]Sống trên đời sao cứ [D]phải vừa lòng người tá

Thanh [Em]xuân của ta cuộc sống của ta là [C]quyền riêng tư của ta

Trong [G]xóm đám bạn ai cũng [D]chồng và con

Em [Em]phải làm sao, em vẫn lao đao lẻ [C]bóng riêng em mỏi mòn

 

[G]Đú đa đú đởn. [D]Đú đa đú đởn.

[Em]Đú đa đú đởn, Em [C]vẫn vấn một mình cô đơn

[G]Đú đa đú đởn. [D]Đú đa đú đởn.

Kệ [Em]cho người ta dèm pha cười chê em vẫn [C]thích một mình cô đơn

 

[G]Sóng ở thành phố [D]chẳng phải phiền lo

Phải [Em]cưới phải yêu được ai ngoài chuyện: Ngày[C] mai ăn gì để no?

[G]Bây giờ đã khác [D]đâu còn như trước

Phải [Em]lấy chồng ngoan môn đăng hộ đối để [C]gia đình nở mặt

 

[G]Yêu một người nhưng cưới [D]thì lấy một người khác

Duyên [Em]số đẩy đưa, buổi sáng chiều trưa biết [C]sống sao cho vừa

Rồi [G]đến một ngày em cũng [D]sẽ gặp được anh

Chàng [Em]si tình em, người nuông chiều em để [C]em thôi đú đa đú [G]đởn