Dù Thời Gian Phai Dấu

[Dm]Ngồi trong [C]góc căn [Bb]phòng

Tự mình trấn an [Dm]lòng

Rằng cơn [C]đau sẽ trôi thật [Bb]mau, mắt môi lau hết bao [C]đợi mong

 

[Dm]Ngày anh [C]bỗng rời [Bb]xa

Chợt thế giới nhạt [Dm]nhòa

Bầu trời [C]như vỡ đôi thành [Bb]

hai, cánh hoa nhạt phai bao ngày [Bb]qua.

 

Dẫu biết đã đến lúc chia hai chúng [C]ta

Vẫn cố gắng đánh thức cơn mơ phía [Am]xa

Biết đi về đâu, trách ai một [Dm]câu...

Cho dù tâm trí em giờ câm [Gm]nín bơ vơ chẳng có lối [Bbm6]ra.

No oh [C]hoh

 

Thời gian [F]có phai dấu cũng chẳng làm em quên đi...

...Những [C/E]đêm mình em lặng lẽ lệ nhòa vương trên khóe [Dm]mi.

Còn đâu ngày ta bắt [F/C]đầu.

 

Thời gian [Gm7]có phai dấu cũng chẳng làm nhòe đi kí ức [Am7]xưa

 

Dù thời [Gm]gian, nhẹ mờ phai, thì em mãi là cô gái lúc [C]xưa

Trọn đời yêu anh, mỗi [Dm]anh.

 

[Dm]Cần một [C]chiếc hôn [Bb]sâu

Cần ánh mắt thêm [Dm]lâu

Cần bờ [Bb]vai, chiếc ôm dịu êm những khi màn đêm tan vào [Dm]nhau.

 

Dù anh [C]đã xa [Bb]rồi

Lòng em vẫn chưa [Dm]nguôi

Giọt nước [C]mắt cứ lăn đầy [Bb]vơi, cứ rơi nhẹ rơi ngập ngừng [Bb]thôi.