Giấc Chiêm Bao Của Người Cô Đơn

Đã quen khi [D]đêm về, con [E]đường về nhà chỉ [A]mình tôi.

Sớm hôm bên [D]cây đàn, [E]từng ngày cứ thế [A]trôi.

Rồi thì cứ [D]viết nên những [E]khúc ca

Để [C#m7]khẽ hát khi cô [F#m]đơn.

Cứ như ở [D]trên đời, chỉ [E]còn lại một mình, một [A]mình tôi.

 

(Rồi)Bỗng nhiên em [D]bất ngờ, gieo [E]một nụ cười vào [A]lòng tôi.

(Rồi)Bỗng nhiên tôi [D]thấy mình, [E]chẳng còn là chính [A]tôi.

Một người [D]đã sống bao năm với [Ê]cô đơn,

Giờ lại [C#m]thao thức khi đêm [F#m]về.

Cứ như ở [D]trên đời, chỉ [E]còn lại một mình, một [A]mình tôi.

 

[C#m]Nếu là [F#m]em,

[D]người sinh ra để mang hạnh [E]phúc đến đây.

Thì đừng [D]đến rồi [Bm]đi, [D]cho con tim cô đơn buốt [E]gíá.

 

Đừng vội đến [A]trong vài [E]giây

Rồi vội [D]đi như mưa bóng [A]mây.

Đừng vội [G]thắp sáng lên niềm tin bé nhỏ

Rồi lại [E7]quay bước [E]đi.

 

Một đời [A]có bao lần [E]yêu?

Một lần [D]yêu bao nhiêu đớn [A]đau?

Đừng để [G]nước mắt rơi vào trong kỷ niệm mà mình [D]nhớ đến [E]nhau.

Tình yêu [D7]như giấc chiêm bao của người cô đơnnnnnnn [Bm7] [E] [E7] [B7].

 

[D] [E] [C#m7] [A], [D] [E] [C#m7] [A]