GIỌT BUỒN XA VẮNG

1. [Am] Có những cơn [Am] mưa khiến xui lòng [Am] nhớ.

Nép bóng bên [Dm] nhau mái ngôi trường [Am] xưa.

Một ngày vụng [Am] về còn chưa biết [Dm] gì.

Bàng [Dm] hoàng là từng mùa [Am] thi.

Lỡ [Am] làng thành chuyện biệt [E7] ly.

 

2. Có những cơn [Am] mưa khó bao giờ [Am] quên.

Phố xá quanh [Dm] co có nhau kề [Am] bên.

Đường về gần [Am] nhà ngại sao mau [Am] đến.

Bước [Dm] chậm cầm tay lưu [E7] luyến.

Nước [E7] thấm dột từ mái [Am] hiên.

 

Mưa [Am] theo đến từng [Am] mùa, khóm lá cây gắng đợi [Am] chờ.

Chào tạm biệt mùa [Am] khô, khi [Dm] ta mới hẹn [E7] hò.

Thì [E7] mình đâu có đợi [Am] chờ, dù hôm nắng ngày [E7] mưa ?

Yêu [E7] nhau lúc vào [E7] đời, là ngày chưa biết phận [Dm] người.

Có lắm buồn ít [Am] vui, nên khi nắng ngoài [C] trời.

Lòng mình không nhớ [E7] một người, như vào ngày mưa [E7] rơi.

 

3. Có những cơn [Am] mưa khi xưa đằm [Am] thắm.

Đến lúc xa [Dm] nhau nhớ nhung gì [Am] chăng ?

Gặp ngày lòng [Am] mình tưởng chừng quên [Am] lãng.

Có từng giọt buồn xa [E7] vắng.

Rơi rơi ngược dòng tháng [Am] năm.