Giọt nước Cam Lồ (Phỏng theo Diệu Pháp Liên Hoa Kinh)

Đường [B] xưa ta bước, qua mấy suối mấy [E] khe.

Trèo [F#7] lên vách núi trăng đã tàn theo [B] mây.

Thành [E] làn mây trắng đưa ta đến chốn [F#7] nầy.

Đường xưa quên lối [G#m] về lạc vào cõi trần [B] gian.

Người [B] đi từ lúc vầng trăng mới đến [E] đây.

Rừng [F#7] xưa nghe tiếng lá vàng rơi trong [B] đêm.

Ngàn [E] lời kinh đến từ nơi cõi Niết [F#7] Bàn.

Hào quang chiếu ánh [G#m] vàng thành giọt nước Cam [B] Lồ.

Người [E] đi qua ngàn thu lá [F#7] rơi tình chưa xa rời bến u [B] mê.

Người [B] đi sao lòng còn vương vấn [E] chi

Khi mầu trăng kia chỉ [F#7] còn là mầu tang trắng.

Bên [B] kia suối ngàn reo vi [F#7] vu, nhạc êm như [E] lời kinh vô ưu.

Trần [B] gian chỉ là nơi ta ghé chân.

Xin chờ đến [F#7] kiếp luân hồi lòng hân hoan bước ra [B] đi.

Từ [B] khi trăng xuống nằm yên dưới gác [E] chuông.

Lời [F#7] kinh sám hối không còn

câu si [B] mê.

[E] dòng nước cuốn từng viên đá sẽ [F#7] mòn.

Ngàn năm xưa vẫn [G#m] còn một giọt nước Cam [B] Lồ.

Lời Thoại :

Thế gian đang trong chiều nguyệt tận

Trăng vàng vừa rơi xuống gác chuông

Bầy sinh linh đang vẫy vùng

Trong lửa thiêu Tam Muội

Xin hãy đọc lời kinh sám hối

Xin được tắm gội bằng giọt nước Cam Lồ

Người [E] đi qua ngàn thu lá [F#7] rơi, tình chưa xa rời bến u [B] mê.

Người [B] đi sao lòng còn vương vấn [E] chi.

Khi mầu trăng kia chỉ [F#7] còn là mầu tang trắng.

Bên [B] kia suối ngàn reo vi [F#7] vu, nhạc êm như [E] lời kinh vô ưu.

Trần [B] gian chỉ là nơi ta ghé chân

Xin chờ đến [F#7] kiếp luân hồi lòng hân hoan bước ra [B] đi.

Từ [B] khi trăng xuống nằm yên dưới gác [E] chuông.

Lời [F#7] kinh sám hối không còn

câu si [B] mê.

[E] dòng nước cuốn từng viên đá sẽ [F#m] mòn.

Ngàn năm xưa vẫn [G#m] còn một giọt nước Cam [B] Lồ

[E] dòng nước cuốn từng viên đá sẽ [F#m] mòn.

Lời kinh bay [F#7] theo gió thành một đóa... vô [B] ưu...