Hận Mình Tay Trắng

Ngày còn bên [Em]nhau em hứa thế [Bm]nào? Sắt son một [C]lòng dù cho giông [G]bão

Mặc đời phong [C]sương vẫn thương hết [D]kiếp này ngỡ rằng hạnh [Bm]phúc đôi mình là [Em]đây

Rồi thời gian [C]trôi em cũng thay [D]đổi Bước lên thành [Bm]đô học nhiều điều [Em]mới

Bỏ lại nơi [C]đây tình yêu một [D]thời Em sang ngang [Bm]rồi mặc anh [Em]chơi vơi

Nhận được tin [Am]vui, em sắp lấy [Em]chồng Người ta cho [D]em môi son má [Bm]hồng

Dòng lệ cay [Am]cay, ướt đẫm mi [Em]này Sao người quên [Bm]nhanh lời hứa xưa vậy?

 

Ngày người mình [C]thương đẹp nhất trên [Bm]đời Sánh bước bên [Am]ai [D]pháo hoa ngập [G]trời

Là ngày mà [C]anh nước mắt tuôn [D]rơi, Anh biết rằng [Bm]mình phải xa em [Em]rồi

Vì người ta [C]thương chẳng giống như [Bm]anh Cho em thật [Am]nhiều [D]điều anh không [G]thể

Nên nhẳng trách [C]em tham phú phụ [D]bần Chỉ hận rằng [Bm]mình một đời [Em]tay trắng!