Hoa Tiêu Dao

[A] [F#m] [Bm] [C#m] [Bm]- [Dm]

 

Làm [A]sao cho mi thôi ướt trong đêm lạnh giá,

Dù tiếc [F#m]nuối em không

thể mang anh quay lại [Bm]như hôm qua.

[C#m]anh [F#m]đã coi em như người [Bm]dưng,

Không [Dm]thể níu anh thêm lần [A]nữa!

Em khóc [Bm]mãi chẳng ngưng,

Khi bóng [E]trăng tàn lưng.

 

Này [D]mây ơi, có ở lại [A]trời xanh?

Lúc đến giờ [Bm]tàn canh,

Trách trời [E]sao cho đêm đến [A]sớm.

Mộng [D]tiêu dao,

Mặc em phiêu [C#m]diêu tiêu [F#7]điều,

Chẳng cần [Bm]ai phải [A]hiểu thấu lòng em.

 

[A]Dốc hết lòng cạn nước mắt người đổi [C#m]thay

[Bm]Để tìm kiếm mật ngọt trăng sao.

[E]Chẳng một

câu từ biệt trên môi!

 

[A]Quá dại khờ để biết anh thật thờ [C#m]ơ

Hoàng hôn buông là nắng tắt [Bm]dài,

Ngày anh đi nước mắt cứ [E]rơi.

 

Này [D]mây ơi, có ở lại [A]trời xanh?

Lúc đến giờ [Bm]tàn canh,

Trách trời [E]sao cho đêm đến [A]sớm.

Mộng [D]tiêu dao,

Mặc em phiêu [C#m]diêu tiêu [F#7]điều,

Chẳng cần [Bm]ai phải [E]hiểu thấu lòng [A]em.

 

[A]Quá vội vàng để nói yêu một người [C#m]khác

[Bm]Để tìm kiếm mật ngọt trăng sao.

[E]Chẳng một

câu từ biệt trên môi!

 

[A]Quá dại khờ để biết anh thật thờ [C#m]ơ

Hoàng hôn buông là nắng tắt [Bm]dài,

Ngày anh đi là nước mắt [E]rơi.

 

Đoá hoa [A]phai tàn...