Hồi Bé Ta Mơ

Con [D]xin được cảm ơn những gì người đã ban cho

Hạt [D]gạo rồi cuốn sách, nụ cười cho người đang lo

Một [A]Gia đình hạnh phúc có cả Mẹ và cả Cha

Chúng [A]ta ngồi cùng nhau, trong một bữa cơm canh cá

Bố [D]thường hay vắng nhà, mẹ chỉ nói là bố bận

Con [D]không có ai để hỏi, thế nào gọi là số phận

Đôi [A]khi phải chấp nhận, thời gian trôi rất nhanh

Có những [A]đoạn ở đường đời, con nghĩ mình đã mất phanh

 

[D]Đêm dài thêm lạnh, nơi phố thị đầy thê lương

Nơi [D]nào mà con nhớ nhất,

câu trả lời là Quê hương

[A]Những người lính chiến không sống được trong thời bình

Còn những [A]người mình nhớ nhất, đã không còn trong đời mình

[D]Trong một đêm say nhớ được rất nhiều khoảnh khắc

Vội [D]buông vài ba

câu, trước khi người lại ngoảnh mặt

[A]Nhặt từng ký ức, gom vào bài nhạc chưa xong

Ngoài kia[A] bao là đất trời, còn trong này là mưa giông

 

Con [D]có thể đi, khắp mọi nơi trong thiên hạ

Nhưng chỉ [D]có một nơi mà, Mẹ đợi con trước hiên nhà

[A]Nơi đó thật quen, thường được gọi là tuổi thơ

Chỉ cần [A]mua chiếc vé tàu, đi vỏn vẹn một buổi mơ

[D]Cho đến bao giờ, mới nhìn thấu được TÂM CAN

Người [D]đời thường nói dối, nên được gọi là DÂN GIAN

Chúng [A]sinh đạp lên nhau chỉ vì những tờ giấy màu

Cho đến [A]khi biết nhìn lại thì, tóc đã bạc trên mái đầu

 

[D]Cầu nguyện thần linh cho những con người không may

Cho cuộc [D]chiến ở Nam Bắc, cho hòa bình ở Đông Tây

[A]Cuốn theo chiều gió thấy đời nhẹ như là tơ

Góc nhìn [A]đời mình độc lập thấy mình giống như nhà thơ

Một [D]mùa nữa đi qua, hoa còn vương trước cửa nhà

Con [D]nhìn đời ngẫm nghĩ, giống như là Khương Tử Nha

[A]Buông cần

câu cá mà không cần đến móc

câu

Mẹ an [A]tâm dù thế nào cũng sẽ không khóc đâu

 

Vì cuộc [D]đời này là thế, họ cứ đâm vào tim tôi

Rồi lại [D]nói lời xin lỗi, đời như là bộ phim thôi

[A]Bay đi muôn lối giống như là cánh chim trời

Gặp [A]nhau trong vùng tối rồi cuối cùng lại im hơi

Thời [D]thế luôn thay đổi dù nhạc chẳng ai còn thế

Nhưng điều [D]con may mắn nhất là cuộc đời này còn mẹ

Chàng [A]trai tháng 12 trên con đường về cỏ dại

Năm [A]đó không thể mang theo Ô ĂN QUAN đành bỏ lại !

 

Rồi ngày [D]bé ta mơ, lạc giữa bơ vơ tìm tới

câu thơ, cho ta quên đi dại khờ

[A]Đâu ai lại ngờ, đêm nay lại chờ cho bao nhiêu cơn đau kia

Trôi qua [D]mau trong từng giờ rồi một phút lên cao, rồi chút lên nhau

[A]Được trước quên sau, bao nhiêu lâu đâu mà sâu quá mấy bề dâu, ai muốn kể [D]đâu

Cho ta mơ những ghi tơ, bao đôi tương kia cứ để sau [A]

Giờ ngày [D]nắng chiếu trong con đồng quê mẹ con còn cấy cày

Để được hạt [A]thóc với cơm ngon lời ru à ơi mẹ ganh gồng

Còn lại một [D]mớ những lo toan một mớ những lo toan [A] [D]