Hư Vô

[Am]Đêm cô tịch làm bạn với bóng mình

[F]Trong vô định, từ bao lâu đánh mất chính mình? Oohhh

[Am]Cơn mê dài khởi nguồn cho tất cả tháng ngày

[F]Trong không gian cô đọng, chỉ còn ta níu lấy ảo vọng

[Dm]Nhìn sâu trong tim ta, bất chợt biết [Em]từ lâu đã chai sạn

[F]Nhìn sâu trong thân ta, bàng hoàng nhận [G]ra thời khắc vỡ tan

 

[Am]Người đã đến lúc [G]ta ngông nghênh [C]với đời [Dm]

Cho ta [F]nhận thấy tất cả [G]cũng chỉ là hư [Am]

[Dm]Còn u mê mấy [G]ngàn kiếp nữa để [Em]chính ta sẽ tỉnh [Am]thức?

Đứng giữa mất [Dm]còn Thấy ta [Em]bé con cô độc [Am]héo mòn

 

Một lời [Am]nói khiến ta đau nhói trước khi giã biệt

Vọng từ [F]chính trong nơi tiềm thức đã luôn lãng quên

[Am]Dù cho ta níu giữ bao nhiêu dù cho ta hối tiếc thật nhiều

Rồi thì [F]tất cả thành vô nghĩa khi quay về Đất Trời

[Dm]Nhìn sâu trong tim ta, bất chợt biết [Em]từ lâu đã chai sạn

[F]Nhìn sâu trong thân ta, bàng hoàng nhận [G]ra thời khắc vỡ tan

 

[Am]Người đã đến lúc [G]ta ngông nghênh [C]với đời [Dm]

Cho ta [F]nhận thấy tất cả [G]cũng chỉ là hư [Am]

[Dm]Còn u mê mấy [G]ngàn kiếp nữa để [Em]chính ta sẽ tỉnh [Am]thức?

Đứng giữa mất [Dm]còn Thấy ta [Em]bé con cô độc [Am]héo mòn

Chỉ khi ngã [Dm]đau Đứng trong [Em]hố sâu Mới biết [Am]cúi đầu