Hương Vị Mùa Đông

Trời [C]lạnh căm, [G]rét run, " [Em]em lạnh lắm [Am]không?"

Anh [F]nói rồi [C]ôm em, [Dm]hương vị của mùa [G]đông

Chiều [C]ra phố, [G]áo len, [Em]khăn choàng quanh [Am]mình

[F]Mùi cà phê [C]thơm nức, [Dm]đèn xung quanh lung [G]linh

 

[Em]Ngày mình mới gần [Am]nhau những chiếc [Em]hôn còn luôn rất [Am]sâu

Ai biết [Dm]được, thế giới [C]này [F]tàn nhẫn [G]như vậy [D#7]

 

Đôi khi [G#]mình lại không hay biết là mình đang [C#]yêu

Cho đến [A#m]khi lòng mình lên tiếng, mới [D#]hay đã yêu quá nhiều

Có những [C7]chiều đạp xe ngược gió, bão tố [Fm]kia giăng kín lòng

[C#]Nhớ về những [D#]hương vị [G#]mùa đông [C#] [C#7]

 

Trời [C#]về đêm, [G#]gió nhiều, [Fm]em ngồi sát [A#m]bên

[F#]Quán ăn nghi ngút [C#]khói, đôi [D#m]má em dần hồng [G#]lên

Mùi [C#]bánh [G#]mới ra, [Fm]mùi sữa, có [A#m]thế thôi

[F#]Mùi một [C#]sáng tinh tươm, [D#m]à hạnh phúc [G#]đây rồi

 

[Fm]Mùi những giấc [A#m][Fm]của những đứa trẻ [A#m]thơ

Ai biết [D#m]được, thế giới [C#]này [F#]rồi tàn nhẫn như [G#]vậy [D#7]

 

Đôi khi [G#]mình lại không hay biết là mình đang [C#]yêu

Cho đến [A#m]khi lòng mình lên tiếng, mới [D#]hay đã yêu quá nhiều

Có những [C7]chiều đạp xe ngược gió, bão tố [Fm]kia giăng kín lòng

[C#]Nhớ về những [D#]hương vị [G#]mùa đông [C#] [C#7]

 

Những hương [G#]vị mùa đông năm ấy có thể [C#]nào quên sao

Cuối cùng [A#m]rồi tình yêu đi mất, cũng [D#]không ai biết giữ cách nào

Chúng ta [C7]đều là những đứa bé, cứ thế [Fm]khóc mỗi khi tổn thương

[C#]biết chẳng có [D#]ai thay mình lớn [G#]lên

 

[C#]Nếu được, có [D#]thể nào đừng [G#]lớn lên