KĀLĀMA (Nối Vòng Tay Lớn)

Lời 1:

 

1. Đền [Am] tháp quanh [F] đây kể [E7] lại chuyện [Am] xưa

Đây [Dm] kia ngàn năm [G] gió thổi lá [C] rớt sân [Am] chùa [Dm]

Tiền [G7] bối năm [C] xưa gian [F] truân đi [Am] về

Hẹn [Dm] nhau hoằng dương [E7] chánh pháp trong [Am] đời cuồng [C] vọng

Tiền [E] nhân đi [Dm] mất vẫn [G] còn vọng lời kinh [Am] xưa

 

ĐK: Cờ chánh [C] pháp tung [E7] bay mọi [Am] miền

Dòng nước [F] mắt nhân [G] gian dần [C] cạn

Đọc lòng [Am] mình trong thiền [E7] quán

Người bỏ [C] phố đi [E7] theo lời [Am] gọi

Lời kết [F] nối tim [G] ta vào [C] đời

Rồi một [E7] ngày biết buông [Am] xuôi

 

2. Rồi [Am] đến đêm [F] nay chốn [E7] này biết [Am] nhau

Ai [Dm] đi từ trời [G] quê sang, ai [C] tít xứ [Am] người [Dm]

Đời [G7] có ra [C] sao môi [F] ta vẫn [Am] cười

Cười [Dm] lên đời không [E7] ánh sáng, xót [Am] xa cứ [C] cười

Hỏi [E] ai còn [Dm] muốn bước [G] hoài một đường tử [Am] sinh

Lời 2 :

 

1. Chờ [Am] ánh trăng [F] khuya trên [E7] đồi cỏ [Am] hoang

Bên [Dm] nhau ngồi đây [G] thức tỉnh để [C] thấy trăng [Am] tàn [Dm]

Mặc [G7] gió đêm [C] sâu ta [F] đây vẫn [Am] ngồi

Gặp [Dm] trong từng hơi [E7] thở ấy bao [Am] nguồn phiền [C] lụy

Rồi [E] trong giây [Dm] phút chỉ [G] là một niềm hợp [Am] tan

 

Đk : Lòng tỉnh [C] giác không [E7] nghe đêm [Am] dài

Người thắp[F] sáng tâm [G] tư khờ [C] dại

Dọn lòng [Am] mình xa đường [E7] tối

Nguồn sáng [C] ấy lâu [E7] nay chờ [Am] đợi

Làn ánh [F] sáng lung[G] linh lòng [C] người

Và đêm [E7] này ánh tinh [Am] khôi

 

2. Ngồi [Am] dưới trăng [F] khuya trên [E7] đồi ngọc [Am] lan

Tay [Dm] nâng từng cành [G] khô nghe cuộc [C] thế héo [Am] tàn [Dm]

Hoa [G7] đó thân [C] đây, so [F] ra khác [Am]

Từ [Dm] nụ mầm lên [E7] cây lớn, nắng [Am] mưa mấy [C] mùa

Hỏi [E] ai còn [Dm] muốn bước [G] hoài một đường tử [Am] sinh