Kẻ Tàn Nhẫn Thường Sống Thảnh Thơi

Nhiều khi [Am]thấy chơi vơi, lòng buồn [F]bã thì cứ [C]khóc đi em rồi cũng [G]qua

Tình yêu [Am]khiến ta bao lần gục [F]ngã để rồi lại [C]quên tất cả đớn đau rồi ta lại [G]yêu

Vậy giờ mình [Am]nên làm sao làm sao khi lỡ yêu một ai quá [F]nhiều?

Toàn là chuyện [C]cũ vẫn cứ thế khiến cho lòng hắt [G]hiu

Vậy giờ mình [Am]phải làm sao làm sao để biết rằng ta đã yêu đúng [F]người?

Người nào làm em [C]vui, làm em hạnh phúc [G]nhất

 

Có lẽ em chỉ [Am]cần yêu thôi [F]

Và một người nào [C]đó yêu em sẽ lau nước mắt em [G]rơi

Vậy có lẽ em chỉ [Am]cần yêu thôi! [F]

Người nào cần phải đến sẽ [C]đến, đúng lúc, rồi sẽ [G]đến thôi

 

Để cho [Am]trái tim mình nghỉ ngơi kẻ tàn [F]nhẫn sống thường thảnh thơi

Người ta [C]thương làm ta đau [G]nhói.

Để cho [Am]trái tim mình nghỉ ngơi kẻ tàn [F]nhẫn sống thường thảnh thơi

Người ta [C]thương làm ta đau [G]nhói.