Không thể nói

Làm sao [Dm] em nhận ra, trái tim [Am] anh ngày qua

Khắc tên [Bb] em, [C] không thể nói [F] ra

Sợ em [Dm] sẽ từ chối, khiến tim [Am] anh lệ rơi

Nhói đau [Bb] thêm, [C] hỡi người [F] ơi.

Yêu [Gm] em sao anh không thể [Bb] nói

Phải [F] chăng duyên ta không chung [Dm] lối

[C] em luôn có bao người mang [Am] đến cho em nụ cười

Còn anh [A7] đây bình thường [Dm] thôi.

 

ĐK:

Nhiều lần anh [Bb] nghĩ mình hãy nên bỏ [C] cuộc

Nhiều lần anh [Am] muốn xoá hết nhưng không làm [Dm] được

Chẳng muốn con [Gm] tim của anh phải tổn [C] thương

Chẳng muốn bao [Am] đêm suy tư nghĩ về [Dm] em.

Tại vì anh [Bb] lỡ đã trót yêu em [C] rồi

Mà nào dám [Am] nói em biết đâu người [Dm] ơi

Vì thể em [Gm] vô tình cho lòng đau [C] nhói

Em bước bên [Am] người em cười còn anh [Dm] đau.

Cũng tại anh [Bb] hết trót mang thân bọt [C] bèo

Sợ trèo cao [Am] quá sẽ té đau thật [Dm] đau

Nhiều lúc quan [Gm] tâm về em để em [C] hiểu

Nhưng thế vô [Am] tình làm chết trái tim [Dm] anh.