LỜI THÌ THẦM THIÊN THU

1. [D] Xin đời chút hồn [Em] nhiên.

[G] Như

câu kinh diệu [D] huyền.

Trong [Em] cõi tình nhân [G] duyên,

[A] lời tôi yêu [D] em.

 

[D] Xin được hát lời [Em] thơ.

[G]

Câu ca dao của [D] Mẹ.

Lời [Em] suối nguồn yêu [G] thương.

Đã [A] ru tôi vào [D] đời.

 

[Bm] Xin được viết tình [F#] ca.

Về hát [Em] rong lang thang quê [A] nhà.

Được chia [G] xớt xót xa nhọc [Em] nhằn.

Được xóa [G] hết bộn bề nhân [F#] gian.

Và những [A] nỗi buồn đau khốn [Bm] cùng.

 

2. [D] Xin nằm xuống bình [Em] yên.

[G] Trên quê hương dịu [D] hiền.

Nơi [Em] đất Mẹ thiêng [G] liêng.

Sóng [A] biển ru muôn [D] niên.

 

[D] Ôi ! Bụi cát phù [Em] vân.

[G] Thôi lưu vong một [D] phận.

Trong [Em] tiếng gọi trăm [G] năm.

Tiếng [A] thiên thu thì [D] thầm.