Luôn mong em bình yên

1. Sương khẽ [A] hắc khi [E] đêm dần buông trên [F#m] con phố dài

[A] Ngoảnh mặt sau [D] lưng chỉ thấy bóng [E] đêm xa xăm, mệt [A] nhoài

Đèn đường khuya [D] vắng mình anh, ôm nỗi [E] đau ,cuộc tình mong [F#m] manh

Tại sao cứ [Bm] mãi yêu em cứ [D] mãi mong em, dù [E7] biết ta chẳng là của [E] nhau

 

2. Bao nỗi [A] nhớ, anh đã [E] cố xóa tan theo giấc [F#m]

[A] Dường như yêu [D] thương anh trao cho [E] em, lạc lối mất [A] rồi

Nhìn em quay [D] bước thật nhanh, vậy cớ [E] sao tự dày vò đắng [F#m] cay

Lòng anh luôn [Bm] hướng về em, nhưng đôi [D] môi em ngọt ngào bên [E] ai

 

ĐK: Giọt mưa khẽ [A] rơi, trên đôi vai nhỏ bé

Như nhắc với [F#m] em anh đang nhớ em nhiều

Vì bao khổ [Bm] đau anh mang những ngày qua

Là do chính [E] anh, riêng anh mà thôi

Tình yêu với [A] anh, quá ư mỏng manh

Anh muốn bên [F#m] em, nhưng đau xót trăm lần

Và bao nhớ [Bm] thương anh ghi khắc vào tim

Ừ thì cứ [E] xem như qua một giấc mơ

Anh vẫn luôn mong em bình [A] yên

Tăng ½ lên [Bb] -----

 

ĐK: Giọt mưa khẽ [Bb] rơi, trên đôi vai nhỏ bé

Như nhắc với [Gm] em anh đang nhớ em nhiều

Vì bao khổ [Cm] đau anh mang những ngày qua

Là do chính [F] anh, riêng anh mà thôi

Tình yêu với [Bb] anh, quá ư mỏng manh

Anh muốn bên [Gm] em, nhưng đau xót trăm lần

Và bao nhớ [Cm] thương anh ghi khắc vào tim

Ừ thì cứ [F] xem như qua một giấc mơ

Anh vẫn luôn mong em bình [Bb] yên