Mái Ấm Gia Đình Việt

Một năm đã [C]qua, con [E7]vẫn nhớ về gia [Am]đình.

Là nơi ấm [F]áp, với [G]những bữa cơm bình [Em]an. [A7]

Từ khi thơ [Dm]bé, ba [G]đã dắt con tập [Em]đi những bước đầu [Am]tiên,

Mẹ [Dm]ấp vào lòng và ru con ầu [Fm]ơ đêm mỗi [G]đêm.

 

Mà con có [C]hay, hạnh [E7]phúc chỉ còn kỉ [Am]niệm.

Một ngày thức [F]giấc, bỗng [G]thấy riêng con lẻ [Em]loi. [A7]

Nghẹn ngào nước [Dm]mắt, khóc[G] nấc trong con: ba [Em]ơi mẹ ơi ở [Am]đâu?

Để lại [Dm]con bơ vơ một mình, lòng con [Fm]rất nhớ ba [G]mẹ.

 

Mái ấm gia [C]đình: chở che con khi ấu [G]thơ

[E7]Mái ấm gia [Am]đình: từng ngày con vẫn nhớ [Em]thương

Mái ấm gia [F]đình: yêu dấu [G]ơi! Ước mong [Em]sao ngày ấy quay [A7]về?

Còn [Dm]ba với mẹ và con yên vui [Fm]chung mái [G]nhà.

 

Mái ấm gia [C]đình: ngày mai con sẽ lớn [G]lên.

[E7]Mái ấm gia [Am]đình: vẹn nguyên con không thể [Em]quên.

Mái ấm gia [F]đình: điều thiêng [G]liêng, nhớ ơn [Em]sinh thành mãi trong [A7]tim!

Hãy [Dm]tin con mà: từ nay con bình [G]yên. Mái ấm gia [C]đình