Mộng đào nguyên

1. Đào [A] Nguyên, gặp nàng Giáng Tiên

Đàn nâng khúc [C#m] giao duyên

Ôi đôi mắt diễm [F#m] huyền

Đưa nhân gian vào lưu [A] luyến

 

Đào [C#m] Nguyên, đường lên cõi [D] tiên

[E] Hồn say với [F#m] thiên nhiên quên đi những ưu phiền

Vui thấy [E7] đời là những hương [A] nguyền

 

2. Đào [A] Nguyên, ngàn hoa thắm duyên

Đẹp thay chốn [C#m] hoa tiên

Tiên nga hát khắp [F#m] miền

Nghe không gian còn xao [A] xuyến

 

Đào [C#m] Nguyên, rượu hồng ngát [D] nên

[E] người xưa đã [F#m] say quên lưu linh mãi đi tìm

Đi không [E7] còn biết ngày [A] đêm

 

ĐK: Lòng trần dạt [Am] dào nguyện theo ngàn xiêm áo

Từng giọt rượu [E] đào giọt tan thành xác pháo

Tim thấy nao [Dm] nao đưa tay ngắt hoa [Am] đào

Nhưng gió lao [Dm] xao xua hoa đến phương [E7] nào

 

Lòng trần nghẹn [Am] ngào nhạc tiên còn huyên náo

Đường trần đường [E] nào lạc chân tìm chưa thấu

Quay nước nghiêng [Dm] nghiêng bâng khuâng gió đưa [Am] thuyền

Ôi phút thiên [E] nhiên hay đâu phút mơ [Am] huyền

 

3. Đào [A] Nguyên, tìm đâu dáng tiên

Tìm đâu phút [C#m] giao duyên

Đâu đôi mắt diễm [F#m] huyền

Cho nhân gian còn lưu [A] luyến

 

Đào [C#m] Nguyên, còn đâu cảnh [D] tiên

[E] Còn đâu phút [F#m] thiên nhiên cho quên những ưu phiền

Qua giấc [E7] mộng nhớ Đào [A] Nguyên