Một Kẻ Như Anh

Một kẻ như [C]anh, đủ hiểu biết năm người mười [Dm]chiêu.

Một kẻ như [G]anh, đủ để thích xong cười rồi [C]yêu.

Một kẻ như [C]anh, tuy có lúc dăm ba đôi [Dm]điều,

Nhưng giông bão phong ba hơi [G]nhiều, làm gì mà không biết tình [C]yêu?

 

Thì làm gì mà không biết tình [Dm]yêu?

[G]Thì làm gì mà không biết tình [C]yêu?

Thì làm gì mà không biết tình [Dm]yêu?

[G]Thì làm gì mà không biết tình [C]yêu?

 

Bỗng [Dm]đâu, chẳng may, lời yêu lời thương vụt bay

Thay cho mấy [C]câu, chẳng hay, người không còn thương nhau nữa

Rồi làm nhau thấy [Dm]đau, thẳng tay một hôm người ta rời đi

Để lại [Fm]mỗi thân anh ôm lấy đắng [C]cay...

 

Vì người cần gì một kẻ như [C]anh?

Dù mười lần thì một kẻ như [Dm]anh..

Chỉ cười lầm lì một kẻ như [Fm]anh..

[G]Vài lời thầm thì để đời trôi [C]nhanh

 

Ngày dài còn chơi [C]sướng nhưng khi màn đêm rơi [Dm]xuống

Chẳng tìm thấy lối cho

câu yêu [G]thương kì thực là anh đi nhầm [C]đường..

 

Một kẻ như [C]anh, giờ phải có thêm một lần [Dm]đau.

Một kẻ như [G]anh mà, phải nói thôi hẹn lần [C]sau.

Một kẻ như [C]anh, tuy có lúc dăm ba đôi [Dm]điều,

Nhưng giông bão hôm qua hơi [G]nhiều, vậy là lần này chưa biết tình [C]yêu.

 

Vậy là lần này chưa biết tình [Dm]yêu,

[G]Vậy là lần này chưa biết tình [C]yêu,

Vậy là lần này chưa biết tình [Dm]yêu,

[G]Vậy là lần này chưa biết tình [C]yêu.