MÙA ĐÔNG NIỀM NHỚ

Mùa [Am] đông đã [C] đến trong thành [Am] phố [C]

Hàng [F] cây xơ xác lá bên [Am] đường.

Lẻ [E] loi chân [F] bước dưới tuyết [C] sương

Tiếng [E] mưa bên [E7] thềm gây nhớ thương…

 

Ngày [Am] xưa hai [C] đứa chung một [Am] lối [C]

Hẹn [F] nhau xây [G] đắp giấc mơ [Am] đời.

Tình yêu giờ [F] tan tành mây [E7] khói

Người xưa giờ đã quá xa [Am] xôi! [E7]

 

Đông về [Am] trên từng cánh chim bay

Đường phố lá [Dm] hoa lạnh lùng tuyết rơi [Am] đầy.

Một mình [E] tôi buồn lang thang phố [Dm] nhỏ

Nghĩ về [G] ai mà [Bb] khóe mắt cay [E7] cay...

 

Đêm buồn [Am] theo từng áng mây trôi

Ngày tháng xa [Dm] nhau giờ [E] đã mấy năm [Am] rồi!

Một mình [E] tôi âm [A] thầm nghe biển [Dm] gọi

Biển về [E] khuya le [E7] lói ánh sao [Am] trời.

 

Mùa [Am] đông đã [C] đến khơi niềm [Am] nhớ [C]

Cỏ [F] hoa ngơ ngác bóng trăng [Am] gầy

Đường [E] xưa heo [F] hắt gió bấc [C] lay

Nhớ [E] thương đem [E7] vào trong giấc say.

 

Người [Am] đi trong [C] tuyết sương ngày [Am] ấy [C]

Rồi [F] mang theo [G] cả trái tim [Am] này

Bờ môi ngày [F] xưa tìm đâu [E7] thấy?

Tình yêu giờ đã cuối chân [Am] mây.