Mưa rơi thềm vắng

1. Mưa rơi [Em] buồn rơi bên thềm [D] vắng

Mưa rơi [Am] buồn [D] buốt giá hồn [G] tôi

Phương trời [Em] xa anh nhớ không hỡi [Am] người

Đêm mưa [D] nào mình thao thức trọn [B7] canh.

 

2. Mưa rơi [Em] làm ru bao nỗi [D] nhớ

Mưa rơi [Am] sầu [D] le lói vào [G] tim

Màn đêm [Em] trôi thổn thức bao nỗi [Am] niềm

Anh bên [B7] người em một bóng lặng [Em] câm.

 

ĐK:

Hạt mưa [G] rớt hay [Em] giọt lệ con [Am] tim

Tình xa [C] khuất sao [B7] buồn vẫn đến [Em] tìm

Chờ tàn [D] đêm mưa rơi tạnh lối [Am] về

Cho con [D] tim thôi khắc [C] khoải sầu [B7] vương.

Người đừng [G] nhắc cho [Em] lòng thêm vấn [Am] vương

Đời rẽ [C] lối vô [B7] tình như kẻ [Em] lạ

Anh đi [D] rồi bên đời em lẻ [C] bóng

Anh chung [B7] đường với người em với [Em] mưa.

 

3. Mưa rơi [Em] tàn sao tim sầu [D] nhói

Mưa qua [Am] rồi [D] sao đời chẳng [G] vui

Một người [Em] đi sao nỗi buồn gửi [Am] lại

Chờ tàn [B7] đêm ru sầu mộng tìm [Em] quên.