Mưa Tạnh Lòng Vẫn Lạnh

Em đã [Em]quên đi bản thân [D]mình là cành [Bm]hoa mong manh ngọc [Em]ngà

Kể từ khi [C]anh bước ra [D]đi không quay [G]về.

Gồng mình [Am]em cứ phải mạnh [D]mẽ không biết [C]cố gắng đến bao [G]giờ

Sự tự [Am]do sao luôn đi cùng nỗi bơ [B7]vơ.

 

Mây đã [Em]tan, mưa đã tạnh [D]rồi mà vì [Bm]sao em không thể [Em]cười

Chẳng thể [C]vui như lúc có [D]anh trong cuộc [G]đời.

Nhiều lần [Am]tim cũng muốn lên [D]tiếng nhưng phút [C]cuối bỗng chóc im [G]lặng

Là vì [Am]em chắc cũng đã [Bm]quen một mình [Em]em.

 

Dẫu cơn [Em]mưa đã tạnh lâu [C]lắm vết thương [D]xưa vẫn chưa thể [G]lành

Vẫn chưa [Am]quên những ngày bên [D]anh thế nên [G]trong lòng em vẫn [B7]lạnh.

Phố đông [Em]có một người cô [C]đơn vẫn sớm [D]hôm chông chênh đi [G]về

Lúc em [Am]đau em buồn ai [D]thấu em tự [Bm]lau nước mắt cho [Em]mình.