NẾU CHO CÂU HÁT THAY LỜI

1. [G] Nghe qua bài em [G] hát. Người lắng [G7] nghe thấy viết cho [C]

 

Sao như tình duyên [D7] ấy, từ biết nhau đến lúc không [G] thành.

Sao cũng làn môi [G] thắm, mặt nét [G7] tươi ánh mắt trong [C] lành !

Sao quãng đời mưa [D7] nắng, để ngậm ngùi một thời tuổi [G] xanh.

 

Chưa [G] quen đến khi ngày gặp [Bm] gỡ.

Trông [C] nhau khiến cho lòng ngẩn [G] ngơ.

Quen [Am] nhau đến khi xa rồi [D7] nhớ.

“Là chuyện mình ngày [D7] xưa”

 

2. Khi nghe bài em hát. Hỏi có như [G7] duyên em trong [C] đời ?

Em không làm sao [D7] nói, vì khúc ca đã viết nên [G] lời !

Cho em lời ca [G] mới… Đừng nói chi [G7] đến lúc xa [C] rời.

Yêu nhau gần nhau [D7] mãi, để tình người một đời không [G] phai.