ngày lạc lõng

Một ngày[C] dài cứ thế trôi đi kèm theo[G] đó là những phiền muộn

Nhắm [Am]nháp vị đắng cafe góc ban công chờ màn đêm xuống

Siết [F]thêm một hơi thật sâu , thả tâm[G] tư theo làn khói trắng

Ta như [Am]là một chiến binh qua bao trận chiến

vốn đã chẳng còn đủ sức đối [C]kháng

Nên luôn sợ [G]sệt ngày mai

Sợ phải thức[Am] giấc với đôi mắt ướt , bụi trần cắt xướt trầy tay

Áp lực đeo [F]bám đầy vai , nhịp đập như [G]muốn dừng lại

Thấy rõ nặng[Am] trĩu trong mỗi bước chân nhưng không được phép ngừng chạy

 

Gần 2 giờ [F]sáng... thành phố dường như đã yên giấc

Mọi thứ trở[G] về với sự tĩnh lặng trong một hình hài đầy lem luốc

Vài ánh đèn [F]đường còn chưa kịp tắt len lỏi qua từng hạt mưa rơi

Ghé lại tâm[G] sự với ta một chút mưa hỏi còn điều gì chưa vơi

Ừ chắc có[F] lẽ là trong lòng ta chứa nhiều nỗi buồn

Nhưng ta không giống như[G] mưa khi cảm thấy nặng thì sẽ rơi xuống

Vì chẳng biết phải nói cùng[F] ai nên đành giữ trong lòng này thôi

 

Một ngày[C] dài cứ thế trôi đi kèm theo[G] đó là những phiền muộn

Nhắm [Am]nháp vị đắng cafe góc ban công chờ màn đêm xuống

Siết [F]thêm một hơi thật sâu , thả tâm[G] tư theo làn khói trắng

Ta như [Am]là một chiến binh qua bao trận chiến

vốn đã chẳng còn đủ sức đối [C]kháng

Nên luôn sợ [G]sệt ngày mai

Sợ phải thức[Am] giấc với đôi mắt ướt , bụi trần cắt xướt trầy tay

Áp lực đeo [F]bám đầy vai , nhịp đập như [G]muốn dừng lại

Thấy rõ nặng[Am] trĩu trong mỗi bước chân nhưng không được phép ngừng chạy

 

Một ngày[C] dài cứ thế trôi đi kèm theo[G] đó là những phiền muộn

Nhắm [Am]nháp vị đắng cafe góc ban công chờ màn đêm xuống

Siết [F]thêm một hơi thật sâu , thả tâm[G] tư theo làn khói trắng

Ta như [Am]là một chiến binh qua bao trận chiến

vốn đã chẳng còn đủ sức đối [C]kháng

Nên luôn sợ [G]sệt ngày mai

Sợ phải thức[Am] giấc với đôi mắt ướt , bụi trần cắt xướt trầy tay

Áp lực đeo [F]bám đầy vai , nhịp đập như [G]muốn dừng lại

Thấy rõ nặng[Am] trĩu trong mỗi bước chân nhưng không được phép ngừng chạy