Ngốc Nghếch

Có lẽ tôi dại [Em]khờ, có lẽ tôi lầm [Am]lỡ

Ngốc nghếch như em là [C]vừa đừng lập lại chuyện ngày [G]xưa

Khóc lóc anh cho là [Em]đùa, nước mắt cho anh là [G]thừa

Có lẽ thôi đợi [C]chờ từng ngày dài lại nằm [G]

Em mơ, em [Em]

 

[Em]Em không còn ngây thơ

[Bm]Em thôi mộng mơ thôi la [C]cà cười đùa

Và em [G]không hay khóc nữa

[Em]Anh không còn như xưa

[Bm]Không như ngày nào mà em [C]vẫn nghĩ đến

Tính [D]anh hay quên.

 

Từ [Em]nay em thôi ngốc nghếch

Với bao [Bm]nhiêu suy tư muộn phiền

Từ [C]nay anh thôi không lại gần [G]bên

[Em]Người lạnh lùng như thế cớ sao [Bm]ra đi nay lại về

[C]Đừng làm tim em vỡ [G]tan

 

ĐK: Rồi em sẽ [Em]quên đi, đợi chờ làm [Bm]chi

Thì tại ngày nào mình [G]ngốc nghếch quá làm gì

Rồi anh đã [Em]thôi cho ai

lặp lại chuyện [Bm]xưa

Có lẽ nước [G]mắt là thừa trong anh

 

Và anh sẽ [Em]bơ vơ từng chiều nằm [Bm]

Rồi ngày lại ngày mà [G]cứ đứng mãi đợi chờ

Và em sẽ [Em]vui lên khi chẳng còn kề [Bm]bên

Có lẽ mất [G]hết từng ngày mãi mãi hôm nay về [Em]sau.