Ngợi Ca

C

 

Từ bình [C]minh con [G7]dâng hết tâm [C]tình

tụng ca Chúa Thiên [Am]Đình

một bài thơ kính [G]tin.

Trọn tình [G]yêu khi đêm về sao [C]sáng

con say lời chúc [F]tụng

ngợi [G7]ca danh Chúa [C]thôi.

 

Trọn một [C]đời là [E7]tiếng hát dâng [Am]lên,

là điệu [Dm]đàn hoà tấu khúc tri [G]ân.

Vào cuộc [C]trần để [E7]ca khen danh [Am]Chúa:

Ngày lại [Dm]ngày Ngài [G]mến thương đời [C]con.

 

Vì tình [C]Ngài tình [E7]bát ngát không [Am]gian,

tình diệu [Dm]huyền gọi nắng đón mưa [G]sang.

Ngày lại [C]ngày thời [E7]gian trôi phiêu [Am]lãng,

một phận [Dm]người Ngài [G]đỡ nâng ủi [C]an.

 

Gọi ngày [C]hè cùng [E7]những tiếng mưa [Am]rơi,

để gọi [Dm]mời tình Chúa mến yêu [G]người.

Và gọi [C]mời mùa [E7]xuân hoa phơi [Am]phới,

cùng hợp [Dm]lời lên [G]tiếng ca tụng [C]thôi.

 

Đàn nhịp [C]nhàng cùng [E7]với bước thu [Am]sang,

và dòng [Dm]đời trời giá buốt đêm [G]đông.

Mùa lại [C]mùa cùng [E7]nhau ca khen [Am]Chúa,

Ngài tạo [Dm]dựng non [G]nước luôn đẹp [C]tươi.