Ngọn đèn đêm

1. Đêm này là [G] bao đêm thao [C] thức nhớ thương [G] anh [Em]

Khóc xa người [Am] yêu nên em [D] ôm nỗi khổ riêng [G] mình

Rừng vắng đỉnh cao non xanh [Em] giờ đây nhớ [D] em không anh

[C] Sao nỡ chôn [G] vùi tâm [D7] tình lúc tuổi còn xanh.

 

2. Bên ngọn đèn [G] cô đơn em [C] thức trắng năm [G] canh [Em]

Biết đâu tìm [Am] vui trong khi [D] mưa nức nở bên [G] mành

Nhìn đời tội thân con anh [Em] nửa đêm khóc [D] kêu tên cha

[C] Như lá xa [G] cành thêm [D7] buồn tủi vì vắng [G] anh.

 

ĐK: Biên [G] giới [D7] ngăn chia tư [G] tình

Sầu buồn bởi [Bm] ai em [C] nghĩ thương duyên phận [G] mình

Người [D] hỡi [C] đi mãi sao [G] đành [D]

Người muốn thanh [G] bình tìm [D7] về đây với gia [G] đình.

 

3. Bao ngày đợi [G] anh em như [C] cánh én mong [G] xuân [Em]

Sống trong miền [Am] cô đơn tâm [D] tư héo khổ muôn [G] phần

Ngọt bùi chẳng chia cho nhau [Em] chỉ nghe đắng [D] cay tim sâu

[C] Anh hỡi khi [G] nào chúng [D7] mình mới về với [G] nhau.