Ngược Chiều Trái Tim

Tựa như [G]sóng vờn bờ cát trắng lâu [D]nay tựa như [Em]mây đùa quanh bên ánh nắng [Bm]hồng

Tựa [C]như là một thân [D]cây rồi [Bm]tiếc nuối chiếc lá cuối [Em]cùng

Giờ [Am]đây chỉ còn lại cô [D]đơn

Người ta [G]nói đừng yêu ai đến hai [D]lần biết là [Em]đau mà sao tim cứ phân [Bm]vân

Tưởng [C]như là một thói [D]quen mà cảm [Bm]giác ấy quá chân [Em]thật

Lại [Am]quên, rồi lại tổn [D]thương.

 

Trời đang [G]nắng mà [B7]giông tố ở trong [Em]lòng

Mùa đông [C]nóng mùa [D]hạ thì lại rét [G]căm

Giọt nước [C]mắt bỗng nhiên rơi [Cm]ngược [Bm]thế giới cứ đảo [Em]điên

Chẳng [Am]một lối ra nào bình [D]yên

 

Lần đầu [G]tiên học [B7]cách yêu thương một [Em]người

Là lần sau [C]cuối vì [D]nhận lại toàn đắng [G]cay

Chiều hôm [C]ấy mưa rơi bên [Cm]này [Bm]nắng ở bên đằng [Em]kia

Ngược [Am]chiều trái tim, mà lại [D]thấy yên [G]bình

 

[G]Ai mang gió lay [D]nhành hoa bay [Em]ai mang nỗi đau [Bm]buồn biết mấy

Nỗi [C]nhớ trong veo cứ [D]vơi đầy [Bm]ngóng trông theo đến hao [Em]gầy

Tựa [Am]như người vẫn còn đây mà tìm hoài không [D]thấy.