Người mang tên cô đơn

[G] đơn, [Em][Am] đơn

[D] Thôi đừng gọi tên [G] tôi

Ðể tôi đi cho đẹp lòng [D] người

[Am] đơn, cô [D] đơn

[G] Thôi đừng gọi tên [C] tôi

Thiết tha chi nữa mà chào [G] mời.

Còn được [C] gì ngoài bạn [Cm] bè giờ quá xa [D] xôi

Ðứa đầu ghềnh đứa cuối chân [G] trời

Về rồi đi như sương như [B] khói

Còn được [E] gì ngoài cuộc tình vừa dứt đêm [Am] qua

Sau vài lời chia tay nhạt [D] nhoà

Đưa một người về cõi xót [G] xa.

Ðã [Bm] bảo đừng trở lại

Tình chẳng [Em] thành

Ðừng [Am] đánh mất tương lai [D] nhau

Nói mãi đã nghe [G] chưa.

Ðược [Cm] rồi để tôi [G] đi

Như định [D] mệnh từng [G] cuốn xô theo chân [F] người

Ðầy mang kiếp cô [G] đơn.

Một lần [C] về từ lệ [Cm] hồng đẫm ướt cơn [D]

Thương tình người dáng dấp não [G] nề

Chuyện nghìn đêm trăng sao băng [B] vỡ

Một lần [E] về từ cuộc tình vừa mới thăng [Am] hoa

Ta còn gì sau đêm ngọc [D] ngà

Ðể đền bù từ mai xót [G] xa.